“Con người vô tâm nhiều như bụi bặm trên đường”

person climegaadsfolder_openUncategorizedaccess_time February 10, 2017

“Con người vô tâm nhiều như bụi bặm trên đường”…
Đêm về hay thích mở truyện Nguyễn Huy Thiệp đọc vơ vơ vẩn vẩn. Và hay bị giật mình!
Xưa chẳng hiểu được những nỗi cô đơn sâu xa trong từng thân phận, chỉ thấy giật mình trước những câu thoại, làm cho mình phải tự nhìn lại, tự xét lại, tự vấn lại bản thân. Nhớ đến ông Bống trong Tướng về hưu, không việc xấu gì không dám làm, được người chị gái lẩn thẩn trước khi chết nói là CON NGƯỜI mà òa khóc. “Cả làng cả họ gọi em là đồ chó. Vợ em gọi em là đồ đểu. Thằng Tuân gọi em là đồ khốn nạn. Chỉ có chị gọi em là người”.
Cha tôi bảo: “Đàn ông thằng nào có tâm thì nhục. Tâm càng lớn, càng nhục”.
Tự vấn lại mình, chỉ thi thoảng mới thấy hơi hơi nhục mà thôi!
Ưu thời mẫn thế làm gì
Rồi sông đãi hết
Anh hùng còn chi…

Comments

  1. Em vô tâm, lâu lắm chả biết nhục là gì, cũng dần thôi không ưu thời mẫn thế. Giờ này vẫn ngồi ru con cho vợ ngủ, hai bố con thi gan thằng luôn miệng hát đứa tròn mắt nghe, xem đứa nào gục trước, thú vị lắm.

    1. Trương Sở Lố

      Vẫn đang bất phân thắng bại à?!

  2. Vũ Lan Hương

    Đọc Nguyễn Huy Thiệp từ hồi đi học, mặc dù ko nhớ chi tiết cụ thể trong từng tác phẩm nhưng tên truyện và cái cảm giác khắc khoải là thứ em thấy ám ảnh. 🙂 Nhất là cái Không có vua cả Thương nhớ đồng quê 🙂

    1. Trương Sở Lố

      Nguyễn Huy Thiệp từng kể một câu chuyện:

      Ở nơi kia cây cối xum xuê, con người thuần phác, có một đạo sĩ rất thánh thiện. Ông ta ngồi viết văn, dạy trẻ con học và tự mình gieo trồng để lấy cái ăn. Mọi người đều quý mến ông, luôn đến hỏi ý kiến ông về mọi việc và ông thường cho họ những lời khuyên rất chí thánh.

      Cuộc sống của ông nghèo túng, ông chỉ trùm một cái chăn để che thân người. Khi ngồi làm việc, những con chuột hôi hám, quái ác vẫn thường chạy đến cắn rách cái chăn, chúng làm ông rất khổ sở bực mình. Thấy vậy, có một người đi qua thương tình bèn biếu cho ông đạo sĩ một con mèo để nó bắt chuột. Dân làng vốn thương ông nên thương luôn con mèo, họ vẫn thường mang sữa đến cho con mèo uống.

      Một ngày kia, có một bà hành hương giàu có nghe tiếng thơm nhân đức của ông đạo sĩ bèn mang đến tặng cho ông đạo sĩ một con bò sữa để nuôi con mèo. Dân làng thấy vậy mới làm cho con bò một cái chuồng để nó có chỗ ở khi mưa khi nắng.
      “Nhưng bò có nhà mà đạo sĩ lại không có nhà! Để thế sao được?”- Dân làng nói với nhau như thế và họ xúm lại làm cho ông đạo sĩ một cái am nhỏ để ở.

      Từ ngày ấy, ông đạo sĩ không còn nhiều thời giờ để tu niệm và viết văn nữa, ông phải bận rộn để nuôi con bò, con bò lấy sữa nuôi con mèo, còn con mèo đi đuổi lũ chuột.

      Thấy ông đạo sĩ bận rộn không có thời giờ tu niệm và viết văn như trước, dân làng tốt bụng lại gửi đến cho ông đạo sĩ một người đàn bà để nuôi con bò. Thế là vị đạo sĩ đã có tấm vải che thân, đã có con mèo bắt chuột, đã có con bò cho sữa, lại có cả người đàn bà săn sóc cho cuộc đời mình.

      Vị đạo sĩ không còn giữ được sự yên ổn ở trong lòng mình. Ông ta có hết cả rồi, ông ta trở nên đầy đủ như một phú ông. Ông ta lấy người đàn bà làm vợ. Ít lâu sau, ông ta bắt đầu hay cáu gắt, hay văng tục và nói nhảm nhí, ông ta còn uống rượu, đánh người và đuổi theo các cô gái bằng tuổi con mình. Con đường hạnh tu của ông đạo sĩ đến đây chấm dứt.

  3. Vừa nhận ra là mình luôn thua, vì mình có mục đích và mong muốn thắng nó. Còn với nó chỉ là chơi thôi, chán thì lăn kềnh ra ngủ :))

  4. Trương Sở Lố

    Hehe, mình luôn thua cả người hồn nhiên và người vô tâm…

  5. Vũ Lan Hương

    Haha. Thế luận giải một cách trần tục thì muốn đắc đạo phải tránh xa rượu và đàn bà ak =))))

warningComments are closed.